Bạn đang xem: Trang chủ » Nhịp cầu nhân ái

Tấm lòng người bác sĩ

Thứ bảy 27/01/2018 07:00

Những ngày cuối năm đầy bận rộn, Thầy thuốc Nhân dân, GS.TS.BS Trịnh Đình Hải đến thăm một người bệnh của mình - bà Triệu Mùi Chài ở xóm Tắt Căng, xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình (Cao Bằng).

Bà Chài với Thầy thuốc nhân dân, GS.TS.BS Trịnh Đình Hải.

Cách đây 2 năm, bà Chài  được các bác sỹ Bệnh viện Răng hàm mặt Trung ương - nơi Giáo sư Hải đang làm giám đốc thực hiện phẫu thuật bóc một khối u nặng 4 kg ra khỏi mặt, trả lại cho bà gương mặt của một người bình thường..

Vùng Đông Bắc đang giữa mùa đông. Mưa phùn, gió bấc, cái lạnh thấu xương dường như tan biến khi những bàn tay lại có dịp nắm lấy bàn tay, ánh mắt lại có dịp soi vào nhau, đẫm lệ. Ấy là phút giây bà Chài mong đợi từ nhiều ngày trước, khi tự mình đi bộ hơn 10 km từ nhà đến trung tâm huyện Nguyên Bình gọi điện về Hà Nội mời Giáo sư Hải và các bác sĩ  Bệnh viện răng hàm mặt Trung ương lên ăn mừng sinh nhật lần thứ 70 của bà. Tâm sự với tôi về chuyện này, ông Hải cười vui lắm. “Với người Dao, lễ sinh nhật là một dịp rất quan trọng. Bà Chài từ lâu đã trở thành một bệnh nhân đặc biệt của chúng tôi. Vì thế, chúng tôi quyết định sẽ tổ chức một chuyến lên thăm bà ấy”. 

Về cái sự “đặc biệt” của người bệnh này như Giáo sư Hải nói, chúng tôi đã có dịp thông tin cho bạn đọc từ nhiều ngày tháng qua. Chỉ muốn nhắc lại rằng: Ai ở vào hoàn cảnh một người đàn bà người Dao từng mang trên gương mặt khối u nặng tới 4 kg trên mặt trong suốt hơn một phần tư thế kỷ qua mới hiểu nỗi đau buồn đến tột cùng của một đời người không may mắn. Đi đến đâu bà cũng bị người thiếu thông cảm xa lánh, xua đuổi. Người ta gán cho bà là người có gương mặt quỷ. Bà phải sống vật vờ no đói qua ngày. Cho đến khi tình cờ được một nhóm thiện nguyện biết đến, loan tin và các nhà báo vào cuộc, bà mới được ngành y tế mà cụ thể là các bác sĩ Bệnh viện răng hàm mặt Trung ương thực sự quan tâm.

 Ca phẫu thuật được Thầy thuốc Nhân dân, GS.TS Trịnh Đình Hải và các bác sĩ ở đây thực hiện một cách táo bạo trong bối cảnh bệnh nhân Triệu Mùi Chài bị suy tim, vôi hóa động mạch chủ, dày thất trái, nang nước trong thận. Trước khi được đưa về đây, bà Chài đã được đưa qua vài cơ sở y tế cả Trung ương và địa phương, tuy nhiên, hầu hết các bác sĩ đều không dám đụng dao kéo trong trường hợp này. Trước hoàn cảnh hết sức thương tâm, nghèo khó của bà Chài, Ban giám đốc Bệnh viện quyết định miễn phí hoàn toàn cho người bệnh này, bao gồm cả chi phí ăn ở, sinh hoạt của người nhà thăm nuôi là con gái bà Chài trong suốt thời gian bà nằm viện. Bây giờ, người bệnh này đã có thể hãnh diện, tự tin đi đến mọi nơi mình muốn mà không còn lo bị ai xua đuổi, kỳ thị nữa. Bữa ăn, giấc ngủ của bà cũng ngon hơn trước.

Từ xa, chúng tôi đã thấy bà Chài hiện ra thật tự tin trong bộ trang phục người Dao. Nhận ra Giáo sư Trịnh Đình Hải, bà chợt reo lên vui mừng. Ôm chầm lấy Giáo sư Hải, nước mắt bà đã giàn giụa trên gương mặt chỉ một bên mắt duy nhất còn được cứu vãn cùng những vết mổ đã liền sẹo theo thời gian. Giáo sư Hải xúc động tuôn trào trong từng lời nói và cử chỉ. Như gặp lại người thân của mình sau bao năm xa cách, ông ân cần hỏi thăm sức khoẻ bà Chài.

"Bà có ăn được không? Có ngủ được không? Có đau ở đâu không?"... Hàng loạt những câu hỏi được Giáo sư Hải đặt ra giữa một không gian núi rừng hùng vĩ. Bà Chài chỉ biết gật gật đầu, lặng đi trong vòng tay ôm chặt của Giáo sư mặc dù trước đó, bà đã chuẩn bị trong đầu rất nhiều điều cần thổ lộ với người mà bà coi là “sinh ra mình lần thứ hai” này...

Do bận giải quyết công việc cuối năm nên các bác sĩ không thể lên đúng ngày sinh của bá Chài. Bà bảo: " tôi vẫn để dành cho các anh một con lợn đấy. Hôm nào các anh lên tôi mới mổ”. Giáo sư Hải kể lại, ngày phục hồi sức khoẻ sau ca mổ nói trên, bà Chài tự tay xách con gà sống thật to xin được trao tận tay Giáo sư để tỏ lòng thành kính biết ơn người ân nhân của mình. "Đây là một món quà thật quý giá mà tôi buộc phải nhận, để người bệnh nhân đặc biệt này vui lòng" - bác sĩ Hải tâm sự. 

"Hàng ngày ai nấu cơm cho bà ăn?. "Tôi khắc (tự) nấu?". "Ai kiếm củi cho bà?". "Tôi khắc (tự) kiếm". "Ai đi chợ cho bà?". "Tôi khắc (tự) đi chợ được". Nghe cuộc đối đáp thân tình giữa Giáo sư Hải với bà Triệu Mùi Chài, tất cả mọi người được chứng kiến đều không giấu được niềm vui, trong khi không ngăn được những dòng nước mắt cảm động.

Các bác sỹ kiểm tra sức khỏe cho bà Chài.

Hôm nay, về với người bệnh của mình, Giáo sư Hải và các bác sĩ trong đoàn thăm khám sức khỏe và tặng quà Tết cho bà. Theo các bác sĩ, sức khỏe bà Chài được hồi phục tốt hơn rất nhiều so với trước khi mổ. Duy chỉ còn một việc mà tới đây, các bác sĩ có thể phải làm là tháo phần lưới ti-tan cấu trúc hệ mặt để tránh nguy cơ tấm lưới này làm thủng lớp da rất mỏng bao bọc trán. Tức là, qua Tết, các bác sĩ lại đón bà về Bệnh viện răng hàm mặt Trung ương phẫu thuật tiếp. “Tất nhiên, lần này Bệnh viện cũng lại phẫu thuật miễn phí cho bà”.

Bữa cơm gia đình cả chủ và khách cùng quây quần quanh những chiếc bàn trong ngôi nhà ấm cúng. Trong râm ran bao chuyện ân tình, tôi thấy trên gương mặt không chỉ của bà Chài, con cháu bà, hàng xóm của bà, niềm vui cứ thế dâng lên ngây ngất. Những nụ cười đón những nụ cười vì một nụ cười vừa lại trở về với một con người sau hàng chục năm bị lẩn đi trên gương mặt thật thương tâm. Đâu đó có tiếng ai cất lên: "Chúng tôi vô cùng cảm ơn tất cả...".

Trần Ngọc Kha

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh