Chuyến du xuân của Ngọc Hoàng

Thứ năm 08/02/2018 07:00

Thấy năm qua hạ giới lùm xùm nhiều chuyện, nào là lũ lụt, thiên tai làm bách tính khốn khổ kẻ chết, kẻ không nhà cửa. Rồi triều đình bấn loạn vì nạn tham nhũng ngân khố, làm thần dân bất an. Ngọc Hoàng quyết định chuyến vi hành khảo sát thực tế dưới hạ giới.

Minh họa: Hoàng Chinh
Để đảm bảo chuyến đi xuống trần gian vừa an toàn, tiết kiệm, Ngọc Hoàng và Thiên Lôi chọn phương thức nhờ Tàu vũ trụ A PÔ LÔ thế hệ 6x cũ rích đã trở về sau khi thám hiểm Sao kim.
Sắp đến hạ giới, Ngọc Hoàng hỏi lái tàu: Sao nhà ngươi không bay nhanh mà đi như mỏi cánh vậy? Phi hành gia mắt đang căng nhìn ra đa dẫn đường trả lời: Bẩm Ngọc Hoàng, bay nhanh mà chết à! Không gian bây giờ tàu bé, tàu to bay xuôi ngược loạn xạ, thần dân đua nhau bay.
Ngọc Hoàng: Sao chúng không đi đường bộ, cho an toàn?
Phi hành gia: Bẩm Ngọc Hoàng, đường bộ bây giờ khủng khiếp lắm. Mỗi năm, đâm đổ và quật chết cả hàng chục ngàn đứa... Mải nói chuyện bỗng thấy tàu rung lắc, nhìn ra bốn bề đầy bụi; lái tàu hô: Chuẩn bị tiếp đất! Hệ thống dù, phanh hoạt động hết công suất, tàu rùng mình và dừng hẳn. Ngọc Hoàng cùng Thiên Lôi định thần, bỏ dây an toàn bước ra cửa. Lái tàu hô: Ngọc Hoàng vạn tuế - chúc Ngọc Hoàng có chuyến vi hành vui vẻ.
Ngọc Hoàng bắt tay cảm ơn tay lái tàu rồi cùng Thiên Lôi bắt đầu chuyến vi hành. Thiên Lôi bấm điện thoại thông minh gọi hãng tắc xi giá rẻ để đi cho thuận tiện. Để giấu thân phận, Ngọc Hoàng và Thiên Lôi cải trang thành 2 du khách để dễ bề kinh lí.
Xe đang chạy bỗng bỗng phía trước xuất hiện như rừng xe, rừng người chật cứng đường! 
Tay tài xế cho xe nhích từng tí, miệng lẩm bẩm: lại kẹt xe rồi?
Qua cửa kính, Ngọc Hoàng ngỡ ngàng vì mới gặp lần đầu: Chẳng còn đâu là đường phố, vỉa hè, cơ man nào là người là xe, chen lấn nhau, chỗ nào hở là lách lên.
Tay tài xế: Hai vị lạ lắm sao? Kẹt thế này còn ít, chứ mấy năm trước chưa có đường vành đai, đường trên cao còn kẹt cứng. Người ta gọi đó là văn hóa giao thông "con kiến" đấy! Mệt lắm, loay hoay nhích lên từng tí rồi xe cũng thoát ra sau hơn một giờ đồng hồ. Ngọc Hoàng bảo Thiên Lôi kiếm chỗ nào nghỉ qua đêm.
Kinh đô đổi mới đèn hoa lộng lẫy, ồn ã khiến Ngọc Hoàng khó chịu, bảo Thiên Lôi ra ngoại ô tìm chỗ nghỉ cho yên tĩnh. Tay tài xế tấp vào trước một nhà nghỉ có tên Biển Nhớ và bảo: Mời hai Thượng đế vào đây nghỉ, yêu cầu thứ gì cũng có! Rồi xuống xe phụ Thiên Lôi xách đồ vào lễ tân. Hai thầy - tớ nhận phòng, tắm rửa chờ đi ăn bữa tối. Bà chủ nhà nghỉ hăng hái hướng dẫn: Nhà nghỉ có phục vụ các món ăn chế biến từ vịt. Để dễ ăn, Thiên Lôi gọi nồi lẩu vịt ăn với bún. Ngọc Hoàng lạ miệng, dễ nuốt, thêm nữa xua đi xui xẻo ngày đầu kẹt xe hạ giới. Không biết do đói hay lạ miệng mà Ngọc Hoàng ăn rất ngon lành, xem ra có vẻ khoái khẩu. Hai thầy - tớ đang xì xụp thì nghe bàn bên có 4 lưu linh mặt đỏ gay vừa hô hét dô dô, vừa chém gió chuyện trên trời, dưới bể. 
Một đứa phán: Bây giờ ăn uống thứ gì cũng hãi, chỉ có vịt cỏ còn đỡ sợ!
- Thì đằng nào mà chẳng chết, trái đất đang nóng lên, lũ lụt triền miên. Một năm có đến hai chục cơn bão, Ngọc Hoàng hành thần dân quá tàn nhẫn! Một đứa phụ họa.
Một cậu ra vẻ hiểu biết: - Đừng có trách Ngọc Hoàng, "tiên trách kỉ, hậu trách nhân" tại con người hết.
Cậu đầu hói nãy giờ gặm chân vịt lên tiếng: Đúng quá! Con người tự giết mình, nào là phá rừng, săn thú đến tuyệt chủng. Ngày đêm ra sức hủy hoại môi trường không thương tiếc, hỏi sao không bị trời, đất nổi giận mà trừng phạt.
Cậu hói: Nghĩ đến bữa ăn bây giờ tao thấy sợ quá con tôm ngon thế còn bị bơm tạp chất, trái cây thì ngâm hóa chất bảo quản cả tháng không ủng, không thối, kinh chưa?
Một giọng khê, lè nhè: Lắm chuyện, đang ăn ngon mà toàn nói thực phẩm bẩn, mất cả ngon!
Một cậu ra vẻ thông thạo thời cuộc: Xin đừng nói quá, các vị không nghe triều đình đã và đang ra tay chấn chỉnh à?
Cậu hói: Có nghe, có thấy. Triều đình đang chuyển mình quyết liệt chống nội xâm, Ngọc Hoàng ban chiếu không có vùng cấm. Phen này loài chuột bấy lâu đục khoét của dân, của nước bị lôi ra xử trảm tất!...
Bàn bên, cả bọn lục tục đứng dậy, ngả nghiêng rời quán trên một xe tắc xi.
Hai thầy tớ cùng trả tiền rồi về phòng.
Ngọc Hoàng bảo Thiên Lôi: Sao hạ giới lắm chuyện thế nhỉ, mới từ chiều tới giờ mà ta đã nghe bao nhiều là việc. Mà toàn việc liên quan đến sinh tồn của bách tính.
Thiên Lôi: Bẩm Ngọc Hoàng, đấy mới là chuyện tầm phào, ngài tin làm gì cho mệt!
Ngọc Hoàng: Sao lại tầm phào! Toàn chuyện nghiêm trọng, vậy mà trong các buổi chầu cấm đứa nào bẩm báo.
Thiên Lôi: Muôn tâu Ngọc Hoàng, chẳng có thần nào dại bẩm báo sự thật vì sự thật nói ra dễ rước họa vào thân!
Ngọc Hoàng: Nói như ngươi là lâm nguy cho Thiên đình, cho xã tắc đấy, có bệnh mà không chữa trị là chết!
Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa phòng, Ngọc Hoàng bảo Thiên Lôi mở cửa. Một thiếu nữ mắt xanh, tóc vàng, toe toét hỏi: Các anh cần gì không ạ?
Thiên Lôi biết việc vội vàng xua tay: Không, không bọn tôi đủ rồi!
Cửa khép lại, Ngọc Hoàng lẩm bẩm: Nhà  nghỉ chu đáo quá! Rồi hai thầy -tớ chìm vào giấc ngủ phập phồng của trần gian.
Chuyến du xuân năm con Chó mới bắt đầu.
Tiểu Nhi

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh