Gió qua triền hoa trắng

Chủ nhật 28/01/2018 08:00

Tháng Giêng trời trở nên lạnh và ẩm ướt. Những hạt sương đêm lơ lửng, lan tỏa, bao trùm mọi ngóc ngách rồi hẹn nhau đọng lại trên những phiến lá đã ngả màu sang nâu. Hoa lá cũng dần thu mình lại trong lớp vỏ cây ấm áp. Vậy mà, trên những triền đồi, cỏ lau lại bập bùng bung nở giữa nền trời mênh mang đượm màu tro lạnh. Đôi khi những cơn gió thổi qua triền hoa trắng làm xao động cả hồn quê.


Làng tôi là vậy, trên những ngọn đồi thoai thoải, đâu đâu cũng có thể bắt gặp bóng dáng những bụi cỏ lau vươn lên bền bỉ. Cỏ lau chọn cho mình cách sống lặng lẽ, thâm trầm, không phô trương, kiểu cách. Qua những mùa sương nắng dày vò, loài cây giản dị này cứ thế mà bám víu, đùm bọc lấy nhau để mãnh liệt sống và vượt qua tất cả.
Cỏ lau chọn mùa đông để đồng loạt nở rộ. Những bông lau trắng muốt cứ mải miết nối tiếp nhau trải dài trên những triền đồi quê như một chiếc chăn bông mềm mịn, ấm áp, ôm ấp cả xóm làng. Và rồi, khi những cơn gió khẽ kéo đến, dịu dàng vuốt ve làm rung động cả một triền đồi trắng muốt. Những bông lau khẽ buông mình bay theo làn gió nhẹ. Cuộc phiêu lưu của những cánh lau mới chỉ bắt đầu. Chúng nhẹ bẫng như những sợi chỉ nhỏ giữa đất trời, thả mình trôi theo làn gió. Gió đưa những cánh lau bay đi khắp nơi, qua cả những ngọn núi đá, lan tỏa ra khắp ven sông, suối. Rồi những bông lau khẽ buông mình ở nơi đất tốt, để những mùa sau lại nảy chồi vươn lên muốt trắng, mãnh liệt và kiên cường.
Nhìn những cánh lau trắng bay là là trong gió. Đột nhiên, tôi chợt nhớ về những kỷ niệm chẳng còn mới nữa của mình. Thuở bé hay đi chăn trâu, đám trẻ nghịch ngợm chúng tôi vẫn thường nhặt những cành củi khô dựng lều rồi hái cỏ lau lợp lên làm mái. Trong những túp lều cỏ đơn sơ, chúng tôi ngồi co cụm lại, vừa đem nướng những củ khoai, củ sắn bới trộm ở vạt nương dưới chân đồi, vừa hăng say kể chuyện trường, lớp. Mùi khoai, sắn nướng quyện hòa với mùi khói đốt bồng bềnh lan tỏa như những đám mây trắng xốp, rồi dần dần tụm lại tô thêm sắc trắng cho những khóm lau vừa mới bung nở.
Trẻ con chúng tôi thân thiết với cỏ lau theo kiểu riêng. Tụi con trai thường dùng cây lau như những lá cờ ra trận, chúng bẻ ngang cây, phía dưới là thân, trên là bông lau, dùng chơi đánh trận giả, hệt như bài học về Đinh Bộ Lĩnh tập trận cờ lau thuở xa xưa. Lũ con gái thì bẻ thân dưới của cây lau thành từng bó đều nhau, thêm một quả chanh chơi trò so đũa không biết chán. Cứ thế, lau sậy bám bíu vào tuổi thơ chúng tôi cùng nắng, cùng gió, cùng bao mùa nhớ chẳng thể bay đi.
Còn mẹ tôi và những người lớn tuổi lại lên triền đồi sau nhà, chặt từng cành lau trắng rồi bó từng thân nhánh tạo thành thân của chiếc chổi giản dị. Những bông lau còn thừa, mẹ đem nhóm bếp, lửa bắt bông lau rất nhanh, chỉ trong phút chốc, căn bếp bỗng sáng bừng lên bởi bập bùng của ánh lửa, mùi ngai ngái, nồng nồng của lau cũng lan xa theo từng vòng khói. Lau sậy tỉ mẩn, nhỏ nhẹ len vào tuổi thơ tôi theo cách dung dị, thân thương mà tôi chẳng ngờ đến.
Tôi hay mê mẩn ngồi ngắm những bông lau vào những buổi chiều tà. Khi ánh mặt trời chuyển từ màu vàng nhạt sang màu cam sáng. Ánh sáng le lói ấy xuyên qua những bông lau vẽ nên bức tranh tuyệt mỹ vào cuối ngày. Cùng với tiếng mõ leng keng của đàn bò đang chậm rãi trở về nhà. Trở thành miền ký ức tôi mãi chẳng quên được.
Dòng chảy thời gian làm cho đám trẻ chúng tôi lớn lên nhưng sẽ chẳng bao giờ có thể làm thay đổi tình yêu của tôi dành cho loài hoa mộc mạc này. Ký ức về những mùa cỏ lau tuổi thơ sẽ luôn mãi vẹn nguyên như vậy, luôn bung xòe, thao thức đến bâng khuâng.
                 
Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh