Xôn xao những ngày cuối năm

Thứ bảy 06/01/2018 08:00

Trong cơn gió lạnh của mùa Đông, phố núi cũng trở nên nhạt màu bởi thương nhớ. Gió thì thào vờn đuổi những chiếc lá khô. Cái lạnh của miền núi những ngày cuối năm gợi lên trong lòng tôi một nỗi niềm xôn xao đến lạ.

Mùa lá rụng cuối năm.
Hiển nhiên rằng, dẫu muốn hay không thì ngày vẫn qua. Tháng 12 về lặng lẽ, nhẹ nhàng đến nỗi chẳng đủ làm tỉnh giấc những bản làng vẫn còn ngái ngủ trong làn sương đêm mỏng manh trắng xóa. Đi từ trong màn sương mỏng manh ấy là một vài học sinh với chiếc áo đồng phục mùa Đông cặm cụi đạp từng vòng xe trên con đường quen thuộc đến trường. Dưới lớp sương mỏng manh, từng bắp ngô đã lột vỏ dần hiện ra mờ ảo như những ngọn đuốc nhỏ cháy bập bùng. Rồi từ sau lưng núi, mặt trời ló rạng đem những tia nắng vàng no gió của mình xua tan màn sương đêm. Đem cảnh vật của núi rừng bừng tỉnh. 
Con nước nhỏ ở khe suối cũng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Có chăng chỉ là lờ lững buông mình theo dòng chảy, chẳng vui đùa, reo ca như những ngày hè róc rách. Phía cạnh bờ sông, những nhánh rêu thả mình theo dòng nước càng làm cho mặt sông trở nên xanh thẳm hơn. Vào khoảng thời gian những ngày cuối năm. Tôi nhớ bà hay cùng các cụ trong làng tranh thủ làm những công đoạn dang dở của bộ quần áo mới vào dịp tết cho chúng tôi. Rồi như cùng hẹn nhau, những ngày đầu năm mới. Già trẻ, gái trai làng tôi ai cũng khoác lên mình bộ quần áo dân tộc. Hương chàm mới vẫn còn quyến luyến trên từng thớ vải. Rung động và dậy lên mỗi khi chúng tôi di chuyển.  
Những ngày cuối năm, trên gác bếp cũng đầy ắp nào là thịt lợn, nấm hương và lạp sườn. Bà để dành rất nhiều tỏi, hành củ cho vào một chiếc hạp đem treo lên hong khói bếp. Vừa để bảo quản đồ ăn, vừa để dành cho những ngày giáp tết. Vì thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức từ những điều giản đơn, nên dù đã rất lâu không còn gợi nhắc lại, chỉ một chút rung động vẫn trôi chảy ở trong lòng. 
Ngẫm ra, những ngày cuối năm vẫn đang chầm chậm kéo về. Mang theo cả sắc nắng hanh hao hòa lẫn trong nỗi nhớ. Gợi lên trong lòng người những kỷ niệm chẳng thể quay lại. Để rồi, sớm mai thức giấc, chợt thấy lòng mình bỗng trỗi dậy xôn xao.
Thủy Tiên

Viết bình luận

Hãy sử dụng tiếng Việt có dấu khi viết bài. Bình luận của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng

 (*) 

  (*)

   

Tắt bộ gõ Gõ tự động Telex VNI VIQR 

Số ký tự còn lại:

Protected by FormShield
Refresh